Eve Sweet

Em chủ nhà xinh đẹp bị khách cưỡng hiếp

  • #1
  • #2
  • #3
  • Thế vi phạm thì sao nào? Dạ. Thậm chí, không viết kịp, ông đọc vào máy ghi âm. Tác phong công nghiệp + Khả năng chia sẻ + Hiệu quả.

    Không biết thì khó trách. Đến tầng mà lúc về tôi hỏi cậu em mới biết là tầng 3. Một khuôn mặt ai ai cũng có.

    Chị cả bị công việc và đời sống làm cho bớt đi phần nhân hậu, chị út có một tinh thần nhân ái dường vững mạnh hơn. Nhưng phải chăng là những nỗ lực tìm kiếm đáng trân trọng? Có nhiều thời điểm mà thay vì chỉ trách những người đưa ra định nghĩa ngu dốt hoặc lừa bịp, chúng ta thử mắng loài người (biết đâu có cả chúng ta) đồng lõa và biến chúng thành định kiến. Chị mặt nhàu đợi lâu nói: Thôi cảm ơn, sốt ruột.

    Và lũ trẻ, cái thứ mà vẻ ngoài thể hiện chúng không biết trả đũa, thù dai, nhớ lâu… đôi lúc làm cái khao khát giải tỏa, trút giận của họ lóe lên. Quá ngu dốt để biết nhanh chóng sử dụng cái vật chất có thể san sẻ ấy mà nhân lên những hạnh phúc tinh thần. Giọng mẹ bắt đầu ướt.

    Quả là tôi không muốn viết mấy về những cái này khi nó khô khan. Cái câu Mẹ mày, mất dạy tôi không giận các chú đâu. Ăn cơm trưa, lúc ngồi mâm phòng này, lúc ngồi mâm phòng kia ở nhà ăn.

    Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi. Tôi cho mình quyền bỏ học đến sở thú mà không báo cho ai cả. Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó.

    Con người luôn biết sáng tạo. Rồi họ sẽ đến lúc nhận ra, với trí thông minh của mình rằng, một tài năng quá ích kỷ và kiêu hãnh sẽ mãi mãi cô đơn. Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái.

    Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết. Úi chà! Chơi trò này tí đã chán. Cái chớp mi im veo của nàng đủ làm lắng đọng tất cả.

    Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu. Chỉ muốn mô tả cảm giác buồn của mình. Điều khiển trẻ em bằng các trò chơi, công cụ hiện đại.

    Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình. Mai vào bác không? Thôi, tắt đèn đi… Không nghe, cứ nằm ôm cuốn vở. Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap