Thôi rồi, chậc, lại mơ, bạn biết. Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không. Nhưng nó có giá trị khi ở giữa khoảng hư vô đến hư vô, nó đã ma sát với đời sống của các hạt bụi khác.
Có người nhìn bà già, nhăn mặt, bĩu môi. Phải hết sức giữ gìn. Bởi vì, nếu họ ác thì mục đích tối thượng của họ sẽ là bá chủ thế giới.
Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức. Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Nó là đầu đàn cho thế hệ sau, là cái mà các em nó nhìn vào, là trưởng chi, là đứa sẽ thay bố tôi rồi bố nó làm trách nhiệm với họ mạc.
Nhưng ông cụ thì vẫn muốn sống. Chẳng vay chẳng nợ ai trên đời cả. Bởi không phải lúc nào cũng có thể hô to hai chữ đấu tranh một cách thật lòng.
Và biết rằng mình biết ít thế nào. Cái chính là tớ đã cho cái vỏ kẹo vào túi và anh chàng chắc cũng nhìn thấy. Tôi sẽ còn góp thêm một vài gọng kiềm kẹp cho anh chết.
Còn lười và nhát, thì chịu. Dần dà thì bạn cũng dung hoà được một phần. Làm một bài thơ dở để được khen.
Nói thì hay mà làm thì rất dở. Rồi khi kiệt sức, anh ta cũng không quì xuống van xin hay rên rỉ vô ích trước kẻ không có trái tim. Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi.
Dẫu tôi biết chỉ có đấu tranh trong tình hình cần tranh đấu này mới chứng tỏ anh là một thằng đàn ông chân chính. - Vì ông không còn sự lựa chọn nào khác. Anh sẽ đánh mất lòng can đảm và tình thương chắt chiu của mình, có thể mất mãi mãi vì lúc mệt mỏi quên rằng: Đó chỉ là một sự mờ nhạt tạm thời của khao khát để cân bằng và nhẫn nhục.
Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước. Còn mình bạn với chiếc xe cạn xăng. Bạn bị di truyền nhiều thói quen nhìn nhận lệch lạc, và bản thân tự tái sản xuất nó trong xu thế của môi trường mình sống nhiều đến nỗi còn lâu mới thoát ra được.
Nhưng từng khúc vỉa hè lại nằm trước mặt những tiệm hàng. Và minh chứng cho điều đó là đến thời đại công nghệ cao này, còn quá nhiều con người không được hưởng một tẹo teo giáo dục tử tế nào. Cô bạn ấy cũng cười khe khẽ.