Bác ta cũng sẽ trắng bệch, hoảng loạn theo. Ai giữ được tuổi trẻ không mang xe đi cầm đồ, ăn chơi, bồ bịch với những quí bà sồn sồn và đào mỏ những con nai vàng ngơ ngác… Hoặc là cứ đi lang thang. Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không.
Với khả năng phân tích cũng như những luồng suy nghĩ sâu sắc, ông ta có thể bắt vở được những giấc mơ của mình. Tôi khóc cho những thất vọng lớn đầu đời. Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò.
Mục đích viết sâu thẳm ban đầu của tôi dường không phải tìm đến nghệ thuật mà để giải quyết hai câu hỏi. Tôi thường lấy cái tên của bộ phim chưa từng xem đó để đùa với thằng em. Hoặc viết những áng hùng văn ca tụng, trang điểm cho lòng nhân từ, anh hùng của tôi.
Anh họ đưa chị út lên tăcxi về. Tuổi phát dục đâm không bình thường… Ấy, đừng bảo tở hoang tưởng.
Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau. Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi. Bác đã ra tay thì bật dậy nào.
Để tí nữa em bảo cháu vào. Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con. Muốn vào phòng giám đốc nói em làm việc thấy có hiệu quả thì mới nhận lương.
Ông anh cũng làm theo. Trái tim tôi nó chả sai bao giờ. Tôi trân trọng nó nhưng không biết nó có gào những câu như Chém chết mẹ nó đi hay Cho chết mẹ mày đi khi phải bon chen (với những con người chứ không phải với những con chữ như tôi) giữa dòng đời đầy dã man này không.
- Cũng có lí, nhưng liệu cứ miễn cưỡng thế, ta có sống được qua cái nỗi khổ tinh thần này không? Cố rút từng chữ trong những cuốn sách không hề ưa thích, đặt lên đầu rồi lấy búa đóng đinh vào trong hai năm nữa để thỏa lòng người khác. Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn. Người ta sẽ ngạc nhiên trước sự phi thường của bác với khối lượng công việc đồ sộ mà bác gồng gánh và giải quyết ổn thỏa.
Đôi khi sự kiếm tìm hay hơi lo lắng đem lại cho con người cảm giác phấn khích. Nhưng nó còn nhiều việc mà cái tuổi đó khó tự điều tiết hợp lí: Học chính, học thêm, tập luyện thể thao (khá chuyên nghiệp, ăn lương). Tớ cũng quen, luyện tinh thần để khỏi khó chịu chỉ tổ mệt óc nhưng tớ không mê nổi.
Trước trận bán kết một ngày là ngày cưới chị cả. Trên đường về, bác tôi bảo: Đấy, con thấy không. Còn sót lại những tôi tiếp tục này.