Phổ biến những điều tôi viết vào thời điểm này là thích hợp. Nàng bảo: Hãy đặt tay em lên ngực anh. Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước.
Còn ngoài đời thì bạn bình thản lặng im. Họ không nhớ nhiều về qui tắc cần tránh mạt sát cãi vã nhau trước mặt con cái. Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi.
Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình? Tiếc là không còn gỉ mũi để ngoáy. Nhưng bạn biết, đó chỉ là tưởng tượng thôi, mọi người đều yêu mến bạn, yêu mến vì sự lơ ngơ bề ngoài và trí thông minh của bạn dù họ luôn cười và luôn đùa chê bạn lông bông, hâm hấp.
Bác bạn là đối thủ, là cửa ải đáng gờm nhất. Một mặt vừa thấy phẫn nộ bằng chính những nguyên tắc về phép cư xử đã được họ giáo dục, một mặt vừa tự dằn vặt vì một đứa con lại phẫn nộ trước cha mẹ. Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả.
Cậu có cho rằng mình mạnh hơn để bác bỏ tớ không? Tùy cậu. Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả. Thử nhìn sâu vào khoang tàu hơn nữa, chắc cũng thấy một vài sinh vật đang hú hí.
Rồi ông ta đi chỗ khác nghe điện thoại. Sẽ đứng ngoài luồng đường to, chĩa ống kính vào những con người sống đời ấy và lưu lại những hình ảnh thú vị. Như một phương pháp nới ra gọng kiềm của mẹ mình.
Hắn chỉ không có thời giờ làm tuốt tuồn tuột. Cuối mùa lại ra đợt mới. Nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác.
Mẹ cười: Con tinh khôn lắm. Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn. Đến tầng mà lúc về tôi hỏi cậu em mới biết là tầng 3.
Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng khi thực sự xảy ra cuộc chiến với những thế lực ti tiện thì gia đình, họ hàng, bè bạn, những người lâu nay không tham dự vào con đường của tôi (thực ra mỗi người đi con đường tuỳ khả năng của mình lại đâm hay hơn) sẽ sát cánh bên tôi. Tôi nói: Cho con đi bệnh viện. Quãng thời gian mà những hành động của bố đem lại nhiều thất vọng có lẽ là thời điểm khủng hoảng trong công việc, trong gia đình trộn vào cả những cơn đau.
Điều này có thể không? Có thể lắm chứ khi kẻ đó có một đầu óc siêu việt và chớp được những cơ hội mà thời cuộc ban tặng. Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt. Những con vật, những con người tự tử nhiều quá.