Con chào bố mẹ đi rồi lên học bài. Người ta không thể sống lâu với cái cơ thể vừa trống rỗng vừa trĩu nặng. Tích trữ một khả năng kiến giải, phân tích tàm tạm để mổ xẻ vấn đề.
Chúng đã quen hếch mặt với những sự khúm núm và dè dặt. Điểm Toán tôi không rõ thực chất thế nào, bài hôm đó tôi làm không tốt. Cháu phải sống để những người bạn của cháu không bị cuộc đời làm thoái hóa, biến chất.
Và dần hình thành được nhiều cái trong đầu. Mọi người gọi: Ngheo! Ngheo! Tôi không đáp. Và những miếng mồi lạ mà ta chưa từng biết.
Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má. Nói chuyện làm ăn, chửi bậy, nguyền rủa nhoay nhoáy cả rồi. Nó cũng như tình yêu thương.
Tôi chỉ ủng hộ dân chủ và những anh có vẻ hợp với chiêu bài dân chủ của tôi. Như người ta đốt vàng mã thôi mà. Đêm nay viết, ngại thay bút mới.
Bạn nói cho bạn vài năm tự quyết, tự tìm tòi rồi bạn sẽ không ăn bám nữa. Mồm tớ vốn đã bẩn lắm rồi. Nghệ thuật, nghệ thuật mà làm gì khi mà bạn chẳng có mấy thiện cảm với từ nghệ thuật? Thật ra, cảm giác về khái niệm nghệ thuật thực chất trong bạn chỉ đơn giản là những tầm cao.
Vùng dậy, trợn trừng, bạn hát: Kết luận: Con hứa với bác gì nào? Chị út mớm: Lần sau cháu không thế nữa, hứa đi. Tôi chưa làm thế bao giờ.
Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra. Mà cái đồng hồ ấy xoay, lắc lư trong đời sống. Đừng làm mọi người buồn lo.
Tôi có vấn đề về xoang, mũi hơi khó thở, ăn nóng, ăn cay là chảy nước. Nhưng không viết thì sống vô nghĩa với lòng kiêu hãnh còn nhục hơn viết, đôi khi tức là chết. Một cái Dream khoảng mười bảy triệu.
Dù sao bác vẫn hơn rất nhiều kẻ đẩy lịch sử đi lùi. Tôi nhận ra sự bông lơn của mình không thích hợp với phần đông người Việt ít cập nhật. Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự.