Để làm được như vậy, chúng ta sẽ cần phải phá bỏ quy tắc xã hội và giáo dục không cần thiết, không đúng. Điều thứ ba: Trước khi viết ra và sắp xếp các thông tin muốn truyền đạt, bạn cần biết rằng người nghe sẽ chỉ nhớ những điều sau: Bởi vì anh ta nhìn rất giống với Simon mà bạn biết.
Con gái tôi không trả lời câu hỏi này. Beth mặc bộ quần áo bẩn thỉu. Phương pháp này không phải là một sự gán ghép mang tính cố định.
Hầu hết chúng ta đều lẩm bẩm và cố ghi vào bộ nhớ trong vòng 30 giây cho đến khi quay số xong. Có thể một số người còn băn khoăn, “Chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ thay đổi vị trí ở cuộc họp sau?” Bạn cũng có thể tưởng tượng cô ấy đang nhảy múa trên đồ vật và làm hỏng nó.
Hay cũng có thể từ “chiếc xe scooter” gợi cho cô ấy nghĩ đến Scotland, nơi Jenny và Andrew dự định sẽ đi hưởng tuần trăng mật. Chúng ta đã thảo luận về sự tương đồng giữa quá trình ghi nhớ của bộ não con người với quá trình lưu thông tin của máy vi tính. Rồi anh ta nhìn về phía lọ hoa bên cạnh cửa ra vào.
Đến với Mexico, các du khách sẽ bị thu hút bởi một trò vui, đó là loài bọ chét được huấn luyện. Có một người đã dùng tấm danh thiếp của tôi để xỉa răng, tôi cảm thấy thật sự bị xúc phạm. Lần cuối luyện bài tập này chúng ta sẽ thực hiện nhanh hơn một chút.
Alarm (tiếng chuông) – 543. Chúng ta sẽ đề cập việc học cách nhớ tên và tuổi trong chương sau. Chúng ta biết rằng đồ vật thứ nhất trong phòng đầu tiên (bếp) là cái tủ lạnh và đồ vật thứ hai là bồn rửa bát.
Hãy để cho trí nhớ của bạn chịu trách nhiệm, nó sẽ không làm bạn thất vọng. Hãy xem trước tên của những người trong nhóm mà bạn sẽ gặp. Từ này sẽ được chuyển thành 42, 2 trước, 4 sau.
Một trí nhớ tốt là tài sản quan trọng nhất. “Sophia à, tôi vừa nhìn thấy cô ăn đào, liệu cô có còn giữ hạt đào lại không? Tôi có một thú vui là sưu tầm hạt đào trong phòng khách. Vậy làm cách nào chúng ta có thể nhớ được nghĩa của từ này? Bạn hãy hình dung có một người đàn ông đang đứng giữa đường, xoay trong người và hỏi: vertigo = Ver – ti – go? Where to go? (Đi đâu đây?)
Tôi sẽ bắt bạn phải chờ đợi lâu. Lúc này Balzac mới trả lời: “Điều đáng buồn cười ở chỗ anh nghĩ rằng anh có thể tìm kiếm tiền trong ngăn bàn vào lúc nửa đêm… nhưng chủ nhân hợp pháp của nó lại quên cất vào đó ban ngày!” Tất cả những gì liên quan đến nó đều được chúng ta lưu trong trí nhớ dài hạn.
Alan Stewart Konigsberg (Diễn viên và giám đốc) / Woody Allen Nó đáng lo ngại hơn nhiều. Người phụ nữ hỏi bồi bàn: