Thất vọng, tụt giá rồi. Nhà văn vùng dậy khỏi gọng kiềm da thịt kia. Ngồi trên khán đài, bạn thật muốn đụng chạm quả bóng.
Bạn chỉ muốn kiểm kê các chi tiết để tự an ủi bạn nằm tiếp là có cái lí của bạn. Tôi biết, sự muốn mới này mới hơi sự muốn mới trước đó, trong tôi. Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại.
Nên phản ứng lại chính bằng sự ù ì và chây lười. Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi. Vấn đề chính là phải biết phân tán đều năng lượng và biết tập trung để đánh vào mục tiêu khi cần.
Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân. Nó như bộ mặt cái giấc mơ. Tôi khóc vì những câu hỏi tâm thức như thế sau cả chục năm làm tôi mệt mỏi.
Có lương tâm và danh dự chung không? Có đấy. Cháu bảo: Con hơn cha là nhà có phúc ạ. Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ.
Nó chỉ có một con đường để giữ gìn những nét đẹp nguồn cội hiện sinh (luôn luôn biến chuyển) là giết những thứ mạo danh đạo đức giết nó. Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú. Rất nhiều con người suốt đời sống cho người khác nhưng về mặt lịch sử thì chỉ là hai tay đẩy bánh xe từ hai phía đối diện với những lực tương đương.
Vậy nên, tôi, một người có chút đạo đức nói thật lòng mong muốn của bất kỳ một người có đạo đức nào rằng tôi muốn nhân loại hạnh phúc và có phấn đấu vì điều đó thể nào cũng bị tương ba chữ ấy vào mặt. Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất. Dù không phân biệt rành mạch được tiếng nào là của chim trên cây ngoài trời và chim trong lồng.
Hết xe này đến xe kia khoe giọng hát của mình trong cuộc thi ngoài trời. Từ bé bạn đã khó chịu nhất với việc cứ bị sai đi mua thuốc lá mời khách trong khi lúc nào cũng bảo trẻ em đừng này đừng kia, cái này có hại, cái kia có hại. Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng.
So với họ, đó chỉ là những tiếng lá rơi. Cái đó là một động lực nghiêm khắc để tự hoàn thiện không tồi khi trót sống trong xã hội này, với tính cách bạn đầy dễ dãi và hoang dã thủa nhỏ. Bạn tự hỏi bạn có phải là người cần nhiều lạc thú hơn mức bình thường.
Ngoài cái giá cắm bút thì có một số thứ khác. Cái bút này vỏ kín như bưng. Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông.