Khi những ý nghĩ dông dài này chảy trong não thì bố âm thanh quấy rầy cũng chẳng nhằm nhò gì. có đứa nói bệnh viện này chữa cho bộ đội rồi mới đến lượt dân Bình thường thì bạn cũng không viết dài thế này đâu, chỉ viết một vài bài thơ và viết theo hàng ngang.
Số cháu đầy đủ nhưng chả bao giờ sung túc cả Rồi bác bảo: Tết này về mua cho bố cái dao cạo, mua cho mẹ ít đồ trang điểm, mua cho em cái gì nó thích. Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế. Mấy tay lái xe ầm ầm ngoài đường cũng đâu có ngủ.
Không lại phản tự nhiên quá. Có đến hàng trăm con. Những kẻ đứng đằng sau lãnh đạo những lãnh đạo.
- Mi phải biết tìm hứng thú trong trường lớp chứ. Bảo: Con học tối thế, bật đèn lên chứ. Á à, cá không ăn muối cá ươn… Tưởng tưởng chơi chút vậy thôi, ai dám hỗn.
Những đòn tâm lí chỉ làm cảm xúc của tôi thêm khô khan và chán ngán. Rồi lại mặc cảm mình luôn cũ trong công việc sáng tạo. Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ.
Nhưng đằng sau mọi vai diễn phản diện hay chính diện, thật thà hay dối trá đều cần một tâm hồn lương thiện. Khi hắn không lựa chọn khinh bỉ đồng loại, hắn cần sự tha thứ của họ. Nhưng dùng lí trí và nhạy cảm của ông ta để đoán mộng cho tiềm thức của người khác thì rất khó, có quá nhiều dữ kiện thuộc về một người mà người khác không nắm bắt được.
Dù vì chúng mà bạn bị đèo bòng, phải sống trong trạng thái chờ đợi được trả tự do. Sự xích lại là một niềm vui dù chúng không tạo đủ cơ hội cho họ để san sẻ những uẩn khúc. Tôi thấy ông có khiếu phê phán đấy.
Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì. Từng trang, từng trang… Tôi xịt xịt xịt lên đầu.
Kẻ khác ấy sẽ không xúc phạm đến anh ta đâu vì anh ta không cho mình là tham nhũng với vài cái thìa biển thủ trong nhà hàng, vài cục xà bông, vài cái khăn tắm trong khách sạn. Bác bạn và bạn thật ra sống đều không phải để trở thành vĩ nhân để đọng lại di tích trên bề mặt lịch sử mà chỉ là sống theo cách mình lựa chọn. Nhưng với hiện tại ở Việt Nam, ví von như thế một chút, để thấy về tính linh hoạt trong cách cảm nhận sự hài hước lí tính thì người Việt khá khô cứng.
Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do. Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà. Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào.