Có người quay lưng lại ngắm hoa. Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi. Có thể ví khi con người sinh ra, trong nó có một chiếc đồng hồ cát.
Chứ cháu nhận thức được đấy ạ. Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi. Vì đó, nói chung, trong thời điểm này, chỉ là một hình ảnh rỗng của một lớp người Việt mới thu nhỏ.
Chuyện học hành sa sút vừa qua mà có phần do sự tự do của cháu không nói đến nữa, ta làm lại. Sở dĩ đặt tên các sêri truyện này là các NGOÁY MŨI vì khi bắt đầu viết tôi đang ngoáy mũi. Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn.
Dù sao sự lâu bị phát hiện cũng có thể có cái may. Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì. Bạn thường nhớ đến một câu trong truyện Muối của rừng của Nguyễn Huy Thiệp mà bạn sẽ tìm cuốn truyện để trích cho chính xác:
Cái ý nghĩa nó thật gần với sự vô nghĩa. Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả. Và họ luôn trữ sẵn những nụ cười mỉa mai hoặc lời trêu chọc như dao đâm.
Tất nhiên là để khỏi nghe những lời khuyến khích, động viên, tôi đành nhỏm dậy. Nhưng không ngộ nhận mà ngại viết thì có phí đi không. Cái mà là một người thì đứng ở vị trí nào cũng có quyền nói.
Vậy mà bác tôi biết đủ chuyện đời. Cũng như chấm dứt việc lệ thuộc thời gian để tự do phân phối năng lực và học cái mình cần. Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi.
Độc giả đâu có ngu đến nỗi vơ đũa cả nắm. Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm. Vấn đề chính là phải biết phân tán đều năng lượng và biết tập trung để đánh vào mục tiêu khi cần.
Có gì thì mẹ mới giúp được chứ. Còn nếu anh thực sự có lòng nhân từ, thực sự mong muốn chấm dứt các cuộc chiến để cùng tìm những giải pháp cho thế giới ngày càng đông đúc và hỗn độn, anh sẽ phải làm gì? Cũng là một lãnh đạo (ngầm hoặc không ngầm) tài ba như những vị anh hùng chân chính đứng lẻ tẻ trên những đầu ngón tay, anh sẽ phải gần như thanh tra Catanhia một mình chống lại những vòi bạch tuộc của mafia. Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng.
Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu. Vậy thôi, bạn sống bình thường. Đủ năng lực không? Và dám không? Nếu định sửa chữa, khuyên răn cho bức tranh phản ánh chính nó.