Mà trong đời sống thì lờ mờ thế nào nhưng thả vào câu chữ thì lại đổi màu hết sức thú vị. Sự trôi vô phương dẫn tôi đến đây. Sẽ thôi cái cảm xúc của tuổi thơ bị tổn thương: Mọi người đều thần kinh, mọi người đều ích kỷ.
Vậy thôi, bạn sống bình thường. Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe. Bác nói thế thôi nhưng bác hạnh phúc vì bán được hàng.
Rút kinh nghiệm nhé con. Nàng cười buồn: Nhịp đập trái tim anh. Phần còn lại của cái đèn… À quên, cái xương sống đèn màu đen.
Sở dĩ căn phòng giữa đêm vẫn có thể nhìn được là do luồng sáng nhờ nhờ tỏa ra từ phía sau cái tivi. À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả. Giờ ta muốn nghỉ một lúc.
Đó là một niềm an ủi. Tôi cho mình quyền vào sở thú những không cho mình bắt chúng biểu diễn với cái vé 2000 đồng rẻ mạt khiến chúng ngày càng xơ xác. Tôi phá dần sự phá phách trong tôi.
Thế giới đầy rẫy những hận thù. Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn. Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo.
Cái bệnh thơ nó loạn lắm. Bụi phòi ra từ những chuyến xe chở đất cát, trùm lên cây cỏ, ngụy trang màu xanh nõn nà. Trong cuộc đời đầy bất công vì sự nhu nhược này.
Nhưng lạm dụng chúng thì chẳng khác nào thể hiện mình không xứng đáng với chúng. Bạn sẽ kể nhanh nhanh thôi. Với những con lợn này thì nắm tay nhau cùng bước bên nhau với lại vì hạnh phúc nhân loại chắc phải đợi hơi lâu.
Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt. Vết xước dài gần cùi chỏ do ngã trên sân ximăng trong trận thua vừa xong nóng ran lên như dán cao salonpas. Một người đàn bà không đẹp mà đẹp.
Hết xe này đến xe kia khoe giọng hát của mình trong cuộc thi ngoài trời. Ông bà thì đã có người giúp việc và con cháu khác nữa. Tôi chỉ ủng hộ dân chủ và những anh có vẻ hợp với chiêu bài dân chủ của tôi.