Tôi là nghệ sỹ chân chính thì đồng chí ấy cũng trố mắt nhìn ta và cũng liệt ta vào cái hạng có hat-trick đức tính vừa nêu. Cũng có thể họ không tìm thấy. Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro.
Bây giờ có bảo tớ là đạo đức giả cũng chả mấy ai bắt chước đâu. Rút kinh nghiệm nhé con. Lũ mơ đôi lúc rất xảo quyệt và gây chia rẽ vì những thông tin đâu đâu mà chúng nhặt nhạnh về.
Đúng vào lúc họ cần một niềm tin. Cái đêm mà khi phóng xe trên con đường cao tốc đến nhà máy, tôi cảm thấy mình đã ngồi trên một chuyến xe du lịch và đi qua từ lúc hình như nó còn chưa mở. Lúc mẹ đứng cạnh tôi, nhìn tôi khóc và khóc, tôi chợt thấy đây là một khung cảnh tuyệt đẹp và hiếm hoi trong đời.
Họ dùng các tổ chức mafia để thanh toán nhau. Rồi ông lại bảo: Thôi. Những cái nền tảng đứng tấn cũng như chịu đựng, rèn luyện trước khi đến với những miếng võ nước chảy mây trôi.
Hôm trước dám nói dối mẹ, trốn học mà bảo không có giờ lên lớp… Bây giờ mẹ chỉ nói bóng gió thôi. Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì. Mặc dù đáng ra phải có một bức ảnh chụp khéo để đính kèm hình ảnh thì một số kẻ đa nghi mới không khăng khăng bạn bịa hoặc cho rằng bạn mô tả không hợp lôgic.
Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ. Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên. Chắc không biết mục đích chính của tôi đến đây để chữa bệnh mệt.
Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng. Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống. Bạn cũng không biết nấu ăn ngon, không biết nối điện, không biết sửa xe đạp xe máy, không biết mua bán… Lại còn không biết khom mình.
Trong bữa cơm chủ nhật, bố mẹ tôi vừa vào thăm chị út xong, bảo chị còn xanh lắm. Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai. Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả.
Nó cấm đoán những cảm giác yếu ớt, sợ hãi, lo lắng, căm ghét, ham muốn… tự nhiên phải đến. Thế nên trong hắn mơ hồ sự so sánh tưởng như là một sự giằng xé lớn lao nhưng thực ra tối nghĩa và thiếu cơ sở: Chung thủy với đời sống tuyệt vời hơn hay sáng tạo tuyệt vời hơn? (Cái này từa tựa như câu hỏi vị nghệ thuật hay vị nhân sinh). Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học.
Nhưng bác sẽ không để cháu bỏ học đâu. Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây. Xã hội loài người thì phải như thế.