Hoving luôn có thói quen ghi lại những từ đầu tiên xuất hiện trong đầu khi ông đối diện với những gì mới mẻ, và Hoving không bao giờ quên được từ đầu tiên xuất hiện trong đầu khi lần đầu ông tận mắt nhìn thấy bức tượng. Đây là một kết luận rất táo bạo. Bên cạnh đó là những nhân viên giao dịch chứng khoán người New York trẻ trung ở độ tuổi khoảng hai mươi, ba mươi.
Nhưng họ không hề ngu ngốc. Ở một mức độ nhất định nào đó, trong cuốn sách này, tôi đã đề cập đến sức mạnh kỳ diệu của phương pháp chia nhỏ vấn đề thành những lát cắt mỏng và yếu tố giúp chúng ta có thể áp dụng được phương pháp này chính là khả năng nắm bắt nhanh nhạy những gì núp dưới bề mặt của tình huống. Đâu là bức tranh mà Nick nói đến? Những bức hình chụp quét hướng nhìn của Klin cho thấy cái nhìn của Peter chuyển loạn lên từ bức tranh này sang bức tranh kia.
mà giống kiểu Khốn kiếp, bây giờ ta lại phải giết thêm một gã nữa. Khi tôi kéo lông mày xuống đơn vị hoạt động số 4 , nâng mí mắt trên lên số 5 , thu hẹp mí mắt số 7, mím môi lại số 24, nghĩa là tôi đang tức giận. Nhưng trước khi cuộc chiến xảy ra, ông lại không làm việc này đầu tiên.
Bạn phải để người ta tự phán đoán tình huống và những gì đang diễn ra. Đó là một mỏ thông tin bằng vàng mà tất cả mọi người đều không chú ý đến. Đối với Thomas Hoving, cảm giác đột ngột xuất hiện trong đầu ông vào lúc ấy là từ mới vô lý.
Trong suốt thời kỳ nền kinh tế đình trệ, ngoài những công trình nghiên cứu tiến sĩ của mình ở Trường Harvard, Tomkins còn làm người chấp cho các nghiệp đoàn đua ngựa và ông đã thành công đến mức Tomkins có thể sống hoang phí ở khu thượng lưu phía Đông của quận Manhattan. Vậy Đội Đỏ đang làm cái gì? Cứ cho là Van Riper đang bị thị uy và lấn át khi phải đối mặt với kẻ thù mạnh hơn đi. Các bác sỹ cho rằng thật là tầm thường khi làm theo các chỉ dẫn.
Nếu họ chỉ đơn thuần nhìn lướt qua bức tượng qua cửa kính một chiếc xe hơi đang chạy với tốc độ 60 dặm/giờ, có lẽ họ sẽ chỉ có thể thuần tuý đoán mò mức độ xác thực của nó mà thôi. Nếu gặp trường hợp bệnh nhân nào đó có thể mắc bệnh tim thì tại sao các bác sỹ lại tự chuốc họa vào thân bằng cách lờ đi. Người ta tin rằng phụ nữ tuyệt đối không thể chơi nhạc được hay như những người đàn ông.
Và ngay cả nếu trong tay tôi có một khẩu súng, tôi sẽ vẫn phải khom cả người trong ghế ngồi, nhoài người ra cửa sổ, và bắn vòng qua trụ cửa về phía viên cảnh sát (cần nhớ rằng, tôi đang bị quáng mắt trước ánh đèn của anh ta) và đó là tất cả những gì viên cảnh sát đó nghĩ đến. Nhưng đó chỉ là kết quả của ngày hôm sau. Họ đã bỏ qua cơ sở tình cảm của cảnh diễn.
Nhưng ông ta lại không thể tập trung chút nào vào cách tôi đặt những ngôn từ ấy trong bối cảnh cùng với sự thể hiện của nét mặt và các tín hiệu không lời. Quyết định mời một đồng nghiệp về nhà ăn tối là hành động có ý thức. Carrol nhớ lại, Anh ta đứng ngay trên bậc thềm trước nhà, ngó quanh quất khu phố, thò đầu ra nhìn trộm rồi lại thụt vào sau tường.
Ngay trước mặt họ là CROP một màn hình khổng lồ trình chiếu trực tiếp diễn biến trên chiến trường. Nhưng đó chỉ là kết quả của ngày hôm sau. Điều này xảy ra ngay khi gã đàn ông bắt đầu chĩa súng vào chúng tôi.
Và khi hạt Dade tập trung vào vấn đề cải thiện cách xử lý tình huống của các nhân viên cảnh sát trước khi họ đụng độ với kẻ tình nghi, số lượng những lời phàn nàn về các nhân viên cảnh sát cũng như số lượng những vụ chấn thương ở cảnh sát và dân thường giảm đáng kể. Cuối cùng, bà đem chúng đi lọc nội dung, có nghĩa là xóa bỏ những âm cao tần trong lời nói để chúng ta không thể đoán ra những câu nói riêng lẻ. Trong một thời gian dài, người ta vẫn chưa thể tìm ra được câu trả lời thỏa đáng.