Tôi nghĩ, những người sáng tạo cũng cần khỏe mạnh. Ban đầu, sức mạnh, khao khát tuổi trẻ khiến bạn không dung hòa được. Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây?
Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự). Cậu em dẫn tôi đi vào chỗ dành cho nam giới. Nên ta đành phải làm một thằng đàn ông với giọng ồm.
Như bình mình chẳng hạn. Lúc này họ lại tưởng tôi đùa. Bạn vừa nghe vừa kiểm kê lại những ý nghĩ hôm qua…
Tác phẩm Bật dậy nào. Nhìn cái chết tiến lại mà nhếch cười cay độc: Không còn nơi nào lạnh hơn nơi này nữa đâu. Quá nhiều lí do để sống.
Tôi yêu và thương bác tôi. Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút. Xem trang 16 cuốn NGOÁY MŨI tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh (nếu có)
Điều đó làm tôi phần nào yên tâm. Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết. Họa sỹ chợt nảy ra ý định vẽ con mèo thả đuôi xuống tivi và trên màn hình là những con cá đang đớp.
Những lúc vui vẻ bên họ, thoảng tự hỏi thêm câu này: Liệu bạn có làm liên lụy gì đến họ không? Có lẽ không, vì bạn làm việc hoàn toàn độc lập. Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm. Liệu hắn có phải quỷ Satăng không? Một câu chuyện có thể quyết định sinh mạng con người ư? Nó là một cám dỗ, một thử thách mà lâu nay ta vẫn thèm muốn.
Bạn biết thế là rất có hại, thà thức còn hơn nhưng bạn đã kiệt sức. Bằng không thì bạn cũng chỉ là một con lợn ích kỷ, ngu và hèn. Nhưng lại lo sẽ chết yểu và lãng nhách khi mới vào quá nông.
Bắt đầu chan chán, rủ cậu em đi bơi. Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót. Hay lại phải để tôi tiếp tục mất ngủ mà sáng tạo ra nó?
Lại không đủ minh mẫn để xử lí những vụ tiếp theo. Đến lúc cậu mệt mỏi và khuất phục thì thôi. Ví dụ như: Ông không để râu, bác không để râu, cháu lại để râu, như thế là vô lễ, như thế là không được, phải… (Hì, câu này và nhiều câu khác làm bác gái cũng bắt chước).