Bạn muốn một sự thanh minh lớn hơn. Nhưng thật tình lúc này bạn muốn được nghỉ. Bác ơi, có một điều mà những người từng trải như ông bà, các bác, các cô chú và cha mẹ cháu đều nhầm.
Bố bao giờ cũng thế, trong những món vật chất, bố luôn chọn phần dở nhất. Mình không thích từ vàng nghĩa vật chất. Và nàng mỉm cười với ta trong cơn đau.
có đứa nói bệnh viện này chữa cho bộ đội rồi mới đến lượt dân Ngả đầu vào cái ngực vốn lép xẹp. Ta cõng nàng đi trên sóng.
Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn. Lúc đốt tập Mầm sống quả là tôi cũng có ý đồ cho mẹ nhìn thấy, một chút có vẻ điên rồ. Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị.
Ông anh cũng vuốt vuốt vuốt. Thế là trong đầu tôi loé lên ý nghĩ: Đốt! Tôi chạy lên nhà, mở tủ, lấy tập Mầm sống xuống. Bởi cô ta làm giáo viên.
Chắc không biết mục đích chính của tôi đến đây để chữa bệnh mệt. Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả. Sáng nay bạn mặc cái quần bò ông anh cho, khá vừa.
Bác không hài lòng một tí nào. Việc lựa chọn lăng xê và cộng tác làm ăn với tôi sẽ đem lại cho họ không ít màu mỡ sau này. Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh.
Thậm chí, ông có thể làm vua làm chúa ở đó. Những ngón tay cầm bút nhơ nhớ bàn phím. Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục.
Dù nó có thể đem lại một câu chuyện về sự ngộ nhận thiên tài. Hai chuyện này khác nhau. Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức.
Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình. Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra. Tôi nói: Cho con đi bệnh viện.