Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam. Trong sự thiếu hiểu biết của cả hai. Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình.
Rất may là cuộc đời đã thả bạn vào rất nhiều tình huống kỳ lạ khiến bạn luôn phải đương đầu với những ngộ nhận và hoang tưởng. Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa. Rồi ông ta dạy tôi cách viết chữ BÀI LÀM có chữ A thấp hơn các chữ khác và gạch đít hai cái để đánh dấu bài.
Diệt cả những con virus có lợi cho sức đề kháng. Phừ, đã đến lúc dậy rồi, bạn chui ra khỏi chăn. Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui.
Ôi! Những tiếng còi xe. Tôi đang đơn độc và chỉ có cái xe làm bạn. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt.
Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi. Để tạo được phương án phòng tránh và chống lại những kẻ thù chung (khi nhìn thấy kẻ thù chung thì con người mới biết gần lại với nhau) là nhiều thảm họa mà vũ trụ kỳ bì và loài người đầy hiếu động lúc nào cũng có thể nhỡ tay gây ra. Nó chỉ là cái truyền sức sống vào mục đích (nếu có), làm chúng trở nên đẹp đẽ và rung cảm.
Tiếng tít tít vẫn rót vào tai bạn, khe khẽ khe khẽ. Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa. Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết.
Mai đi học về phải cạo râu. Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly. Mà dù có biện chứng ảo giác nhiều khi thật hơn thật thì bạn vẫn tin vào tính chân thật của đời sống.
Bởi cuộc sống của tôi đầy bất trắc dù tôi còn cố giữ được sự bình yên, hòa thuận tương đối cho đến lúc này. Miệng họ mặc kín mít áo quần. Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay.
Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường. Với sự phân vân đó, bạn sẽ không cảm thấy yên tâm mà đắp giấc ngủ lên mình dù bạn có thể là một thiên tài. Nhưng mà em cứ thử nhặt nhạnh đi và đừng bảo với tôi là em không tìm thấy những niềm lạc thú cũng như khổ đau sau lạc thú.
Chả hiểu họ làm thế để làm gì. Nhưng những thứ đó hơi hiếm. À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả.