Trong một số điều tâm niệm của Phật có câu: Oan ức không cần biện bạch vì biện bạch là nhân ngã chưa xả. Phải vượt qua các giới hạn chứ! Ờ, vượt, nhưng dồn sức cho cái này thì làm sao vượt được cái kia. Khóc không phải chỉ vì giận dữ mà còn vì mình hèn.
Và như thế có nghĩa là tôi vẫn phải gồng gánh người thay vì đạp họ để ngoi lên. Nhưng khi cả gan đơn độc chống lại xu thế đó thì cũng khó tìm thấy hơi ấm và sự thoải mái trong gia đình. Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh.
Tôi chỉ cần mọi người tin tôi thêm một chút, một chút nữa thôi. Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt. Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn.
Nhưng không được đâu, khi mẹ vẫn thuộc về phe họ. Họ càng không biết có thể bạn chẳng được gì mà cũng có thể một ngày kia, khi bạn đang cầu bất cầu bơ, người ta tặng bạn một cung điện vì một lí do mà đã lâu bạn không thèm nghĩ tới. Trong cuộc đời đầy bất công vì sự nhu nhược này.
Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai. Mẹ xem xong bảo: Đây là trang hài hước à? Đôi lần tôi nửa đùa nửa thật: Con đứng trong 5 nhà thơ Việt Nam hay nhất. Mà lừa kheo khéo vào để còn cố mà tin.
Một người để được đối xử như thiên tài thì chắc phải đợi dài dài, 2 năm xuất hiện chưa ăn thua gì. Nhưng nhà văn đọc được trong mắt nàng: Đừng giấu em điều gì anh nhé. Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà.
Từng trang, từng trang… Làm gì có vì cái gì ngoài bản thân. Rồi cô bạn ấy kể với cô bạn thân nhỏ bé có khuôn mặt thông minh và một nghị lực học mà các thầy cô giáo luôn khen ngợi.
Tôi vừa tắm xong, đội một chiếc mũ lưỡi trai, xuống ngồi bàn uống nước. Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong. Bạn vội lén lút mang sang đưa cho bác.
Lại bon bon trên đường bụi với khuôn mặt mới. Bây giờ có bảo tớ là đạo đức giả cũng chả mấy ai bắt chước đâu. Phải đi vệ sinh cái đã và đến lớp để hôm nay không có thêm sự vụ gì.
Hơn nữa, họ không thông minh đến thế đâu. Để sống cho xong đời. Cái bệnh thơ nó loạn lắm.