Eve Sweet

Tranh thủ vụng trộm với chồng của bạn

  • #1
  • #2
  • #3
  • Trên lề đường là những hàng quán chộn rộn người bâu đầy. Vì sự ích kỷ ngu hèn ấy mà mày cho mình quyền phán xét xung quanh chỉ với ngần ấy năng lực. Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung.

    Mà việc này xảy ra như cơm bữa. Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin. Đời sống luôn cần những vai diễn khác nhau để làm nó, những khoảnh khắc trong nó phong phú, chất lượng hơn.

    Những sự không tin tưởng đó cùng sự mở mang thêm tầm mắt gần đây khiến bạn hoài nghi mình thậm tệ. Nhưng cũng thông cảm với ông ta. Hừ, chúng tôi ngồi cạnh nhau như hai khúc gỗ.

    Hai anh em kéo co vài lần bỗng bạn thấy mình không thấy mặt ông anh. Cho từng tờ vào lửa. Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết.

    Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ. Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen. Mọi người ai cũng lo cho tôi.

    Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen. Muốn sớm đến chiều để chạy ra các sân bóng. Nghệ thuật, nghệ thuật mà làm gì khi mà bạn chẳng có mấy thiện cảm với từ nghệ thuật? Thật ra, cảm giác về khái niệm nghệ thuật thực chất trong bạn chỉ đơn giản là những tầm cao.

    Cậu em người quen ấy đến đó thường xuyên. Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó. Nó vẫn đang phải chứng minh.

    Bố bao giờ cũng thế, trong những món vật chất, bố luôn chọn phần dở nhất. Vì nếu tiếng nói của bạn sẽ có trọng lực thì có ít nhiều người thấm thía cũng như nhìn nhận lại bản thân. Phát thanh viên phàn nàn với vợ: Cứ dự báo thời tiết sai là người ta lại đè anh ra mà chửi.

    Lúc ông sắp trút hơi thở cuối cùng, bà vợ nhỏ nhoi rụt rè nắm lấy tay người chồng gia trưởng. Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên. Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi.

    Em có thương mẹ không? Đang ăn, ngước nhìn chị, cười méo mó: Không biết. Nhưng với hiện tại ở Việt Nam, ví von như thế một chút, để thấy về tính linh hoạt trong cách cảm nhận sự hài hước lí tính thì người Việt khá khô cứng. Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap