Bình thường ở đây là hiểu theo nghĩa lành mạnh. Đây chỉ là một sự sống sót qua vài cạm bẫy đầu tiên. Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị.
Có điều, người người làm kinh tế, nhà nhà làm kinh tế. Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia. Nhưng ông hãy nghĩ kỹ đi.
Nhưng nó có giá trị khi ở giữa khoảng hư vô đến hư vô, nó đã ma sát với đời sống của các hạt bụi khác. Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay. Đó là một sự chuyển đổi quan trọng.
Tôi cứ mãi im lặng nhìn vào trang sách. Hôm trước tôi khóc, hôm sau tôi đốt. Các chú các bác lái xe như bị nó bỏ bùa, không biết xấu hổ là gì, cứ nhấn lên nó làm một tràng dài quát nạt phố phường.
Trên mặt đất nhờ nhờ bàng bạc, còn dăm giọt loang lổ vương lại. Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi. Nhưng xã hội đã trót phản ánh vào tâm thức và như nước gõ lên đá đến vô số lần mà tạo thành vết lõm.
Những cái tát của cát. Còn điên hoặc chết ư? Nói dối. Chứ không phải như thời của tôi bây giờ.
Cá nhân bạn dần dần hiểu ra điều đó. Tôi muốn đâm vào đâu đó. Cái nào không nhớ được thì cũng tốt.
Lúc về, thằng em tớ bảo: Buồn cười, cứ nghĩ có cái búa gõ cho mấy chú phía trước mỗi chú một phát, bực cả mình. Thế vi phạm thì sao nào? Dạ. Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội.
Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Nhưng không thích vì nó cũ, lại có vẻ như trốn tránh. Cái mà bao đời nay, những nhà hiền triết, những anh hùng nhân ái, những nghệ sỹ tài hoa và cả những con người bình thường có tình yêu thương mãnh liệt đã truyền vào thời gian.
Còn ngoài đời thì bạn bình thản lặng im. Và bạn cảm thấy, nằm ngủ tiếp tiếp có vẻ tốt hơn cho bạn. Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía.