Anh thật sự cảm thấy nhẹ nhàng và vô cùng thảnh thơi. Vậy cậu đã làm gì để ổn định trở lại? Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình.
Lẽ nào ông lại nghĩ rằng tôi có thể đọc được những suy nghĩ của ông kia chứ?". Nếu đúng thì họ chuyển sang ý khác. Vì cậu đã ghi chú lại mọi thứ, nên khi cần cậu có thể tham khảo rất nhanh.
- Tớ hiểu rồi, - James đồng ý. Theo Jennifer, cô ấy chỉ làm những gì cần phải làm. Anh vẫn chưa quên cảm giác lo âu và thất vọng thường xuyên trước đây, và anh cũng nhớ những gì mình đã nói với con gái cuối tuần trước, khi hai cha con anh cùng chơi cầu lông: "Càng được chuẩn bị kỹ lưỡng, công việc sẽ càng trôi chảy và con sẽ càng cảm thấy vui hơn khi công việc hoàn tất".
Đó quả là một câu nói hay. Dĩ nhiên cậu đã làm rất đúng. Thậm chí, tớ còn chuẩn bị trước những gì mình định nói: "Tôi rất thất vọng, Jennifer ạ.
Nếu không xảy ra những rắc rối ấy, chắc tớ cũng chưa học được cách giao việc cho nhân viên sao cho hiệu quả. Đã lâu rồi, James chưa có được kỳ nghỉ cuối tuần nào vui vẻ như thế. Cậu ta đã ra một quyết định không thuộc thẩm quyền của cậu ấy.
Dù James đã cố không biểu lộ, Jessica vẫn nhìn ra được sự thất vọng của James khi anh đọc bản báo cáo. - Thưa ông, tôi rất muốn bàn rõ hơn về dự án này nhằm đảm bảo rằng tôi đã hoàn toàn hiểu hết những điều ông mong muốn. Nhưng càng về cuối tuần, khó khăn cốt lõi càng hiện ra rõ rệt.
Josh đã kể lại tất cả, kể cả những chi tiết mà ngay cả James cũng không nhớ. Đã đến lúc cần tìm đến Jones. Anh cũng muốn tỏ ra tế nhị để không làm cô bị thất vọng, nhưng quả thật kết quả hoàn toàn khác với những gì anh mong đợi.
Và, thật ra tớ cũng đã gặp một chuyện tương tự như thế này. "Tôi làm ông thất vọng ư?", cô ấy vừa nói vừa nhìn tớ như thể tớ vừa đánh đổ cà phê lên chiếc váy mới của cô ấy vậy. Tớ giao cho cô ấy vì tin rằng cô ấy có thể làm được.
Thậm chí, anh đã không dành thời gian cho vợ vào ngày sinh nhật của cô ấy. Jennifer đã lặp lại rất chính xác, cho nên tớ biết là cô ấy hoàn toàn hiểu mình đang làm gì. Từ hôm đó và cho đến suốt cả tuần ấy, tối nào James cũng rời văn phòng sớm hơn thường lệ một tiếng đồng hồ.
Sau tất cả những gì chúng ta đã làm, tôi không thể tin là cô lại có thể làm tôi thất vọng đến như vậy!". Trước tình trạng đó, sếp của James bảo anh nên giao bớt việc cho các nhân viên cấp dưới. Chỉ còn một thông tin quan trọng nữa thôi và tớ biết mình có thể nói luôn lúc này.