Luôn luôn phải để cho bắp thịt nghỉ ngơi trước đã. Đoạn trường ai có qua cầu mới hay! Ta còn xa mới được hoàn toàn.
Tôi viết thư cho những người lính khác để an ủi họ và thân nhân của họ. Ưu tư lại có thể sinh ra chứng sâu rằng nữa. Vậy khi óc họ đầy những ý nghĩ tích cực về sức mạnh, thì thể lực của họ tăng gần 50 phần trăm.
"Bấy giờ tôi sống một đời hết sức hoạt động: tôi học phong cầm tại Đại học đường, tôi đảm nhận lớp dạy buổi tối trong trường kia, tôi mở những buổi diễn thuyết về âm nhạc cổ điển. Đáng lẽ tôi hét lo; nhưng trái lại, lo lắng là một thói quen, mà tôi có thói tệ hại ấy. Nếu lời khuyên rất quan trọng thì gạch dưới cả đoạn hoặc đánh dấu như vầy: xxxxx.
Lúc đó tôi làm hạ sĩ quan ở bộ binh, đội thứ 94. Mới đầu chúng mọc rất mau. Thái độ tinh thần ảnh hưởng một cách rất sâu xa, gần như khó tin, đến cả thể lực nữa.
Tôi hoá ra chua chát và uất ức. Cô kể: "Trong sở có bốn cô thư ký, mỗi cô đánh máy cho vài ông chủ sự. Tại sao thế? Tại kinh nghiệm bảo nó biết rằng làm như vậy chẳng ích lợi gì.
Vợ mới sinh con thứ nhì. Ông nói: "Tôi biết thế nào cũng thoát. Công việc làm máy điện không chạy.
Ngày hôm nay tôi sẽ rán bồi bổ tinh thần. Howell đã bắt chước Benjamin Franklin. Một hôm, khi ở Maryville về, nhân vừa bị nhà ngân hàng dọa đem phát mãi lẫm, ba tôi gò cương giữa một chiếc cầu, rồi xuống xe đứng ngó dòng nước một hồi lâu, phân vân không biết có nên nhảy xuống đó cho rồi đời không.
Vậy tôi có lo lắng cũng là lẽ tự nhiên. Bạn ngó chung quanh sẽ thấy biết bao nhiêu công việc chưa có đủ người làm. Sau bà mở phòng cố vấn tư, để giúp những người lo lắng mất ăn mất ngủ vì kiếm chẳng đủ ăn.
Bạn đương làm cho thần kinh căng thẳng và mệt vậy! Mùa lạnh, tuyết đông dày trên mặt đất, mà hàn thử biểu nhiều khi chỉ 28 độ dưới số không. Biết trước người bệnh sẽ nói" "Nhưng tôi không muốn gì hết", cho nên tôi tìm sẵn câu trả lời: "Ông đã không muốn làm gì thì cứ việc nghỉ".
Thật ra, nếu ta biết áp dụng một số lớn những câu phương ngôn cũ kỹ, thì đời sống của chúng ta gần như hoàn hảo. Sáng hôm sau gặp nhau, ông luật sư của tôi khuyên nên đích thân lại thăm Biện lý rồi kể tường tận câu chuyện cho ông hay. Chót hết tôi đau đớn đến nỗi không muốn kéo dài đời thêm nữa.