Ơ hờ khi tôi trôi đi hàng chục cây số giữa phố phường đông đúc mà không nhớ, không có cảm xúc với dù chỉ một con người. Mai vào bác không? Thôi, tắt đèn đi… Không nghe, cứ nằm ôm cuốn vở. Nhưng mà tôi ươm mầm.
Thi thoảng đáp lời vài nhân vật quen sơ sơ. Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy. Và khi kẻ thua bay đến miền đất hứa, rũ bỏ mọi tranh đua chốn hồng trần thì kẻ thắng mỉm cười bấm nút cho máy bay nổ tung.
Đó là một sự xúc phạm đối với nhận thức. Xin lỗi em, xin lỗi các con. Ngắn ngủi mà đằng đẵng.
Họ không nhớ nhiều về qui tắc cần tránh mạt sát cãi vã nhau trước mặt con cái. Chỉ thi thoảng lóe lên thôi. Họ dùng các tổ chức mafia để thanh toán nhau.
Để bạn có thể dần vẫy vùng trong xoáy hoang mang, lung lay theo nhịp lung lay của nó. Tôi, mọi người gọi nó dậy những hôm đi ăn giỗ, nó nằm ườn, càng gọi nó càng nằm, càng mắng nó càng nằm. Con mèo quanh quẩn bên nách.
Mọi người dưới nhà vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác. Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được.
Mà tôi đợi nhiều năm nữa thực tế trả lời. Bác ta cũng sẽ trắng bệch, hoảng loạn theo. Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình.
Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi. Đúng mà cũng không đúng. Bác thì biết bạn viết nhưng chưa đọc gì bạn viết cả.
Nhưng càng ngày càng không thấy thú vị với chúng. Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó. Cứ ngỡ mình yêu mình.
Càng kéo nó càng lùi lại. Bác tôi ngày ngày vẫn bán hàng, vẫn vâng dạ với cả những người mua nhỏ tuổi, vẫn cò kè từng đồng với người đưa hàng. Bởi bạn là người sòng phẳng.