Eve Sweet

Sung sướng với bà mẹ đơn thân cực ngon

  • #1
  • #2
  • #3
  • Thưa chú, tôi không phải là đứa để chú đối xử như một con chó. Đáng nhẽ phải viết những gì khó nhớ ra trước rồi mới đi miêu tả lặt vặt nhưng bạn lại muốn chơi trò thử trí nhớ của mình. Có người cười toe toét.

    Mà có lóe thì rủ thằng bạn đi cùng, cho nó nhảy vào đó ngồi, gọi một chai rượu, mấy con cá nướng, rồi lấy cớ chụp nó chụp chung luôn. Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi. Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái.

    (Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời). Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ. Và dù thế nào, nó vẫn toát ra sự vô thức trong hoạt động viết có ý thức.

    Sách phôtô, giấy rất dễ cháy. Ngồi im cho mọi người thi thoảng tha hồ giật tóc, vò đầu, véo tai âu yếm. Tôi làm độc giả cho tôi.

    Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người. Nhưng cảm giác mâu thuẫn này cũng tương tự như tôi mặc cảm phản bội khi vượt qua những chuẩn mực đạo đức vô lí nhưng từng chung sống với mình và từng là mình. Và giảm thiểu hậu quả cho thế hệ sau, cũng như tránh quả báo hiển nhiên của những sai lầm xuất phát từ lòng vị kỷ mù quáng.

    Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống. Nàng nho bảo chàng nho: Mình chia tay anh nhé. Thế hệ chúng tôi, cũng đang thế, dù gặp nhau hàng ngày.

    Nếu ai là tất cả mà chẳng là gì cả thì tức là người đó (hoặc gì gì đó) đang chơi. Ban đầu, sức mạnh, khao khát tuổi trẻ khiến bạn không dung hòa được. Hoặc không tưởng tượng rằng có ai đó đang tưởng tượng ra họ.

    Trận đấu quả thú vị hơn lần trước. Và quyết định của tập đoàn kinh tế ấy có thể là quyết định của một con người nhỏ bé hay bị cảm khi ra mưa. Tôi cho mình quyền vào sở thú những không cho mình bắt chúng biểu diễn với cái vé 2000 đồng rẻ mạt khiến chúng ngày càng xơ xác.

    Chả hiểu họ làm thế để làm gì. Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu. Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn.

    Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm. Xin lỗi em, xin lỗi các con. Khao khát được đụng chạm với giới khác không thường trực hoặc bị việc khác lấp đi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap