Nhưng lí trí không cho phép. Nó tan chảy, tan chảy. Không không cần gì cần ai nữa.
Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra? Qua ngần ấy năm, mới trào được vài giọt thôi ư? Rồi vụt rơi xuống đất. Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình.
Làm theo luật, tôi xin tôi thờ hình tượng người công an, cảnh sát nếu các chú làm như thế. Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay. Cuộc sống vẫn luôn phải chấp nhận sự vô lí và tự lừa dối ấy để giảm những xung đột đầy rẫy, để cơm lành canh ngọt.
Một kiểu hăm doạ của trẻ con. Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy. Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu.
Không phải tôi tị ghen đâu các chú ơi. Nếu xót thương trước bà già này, quả tình xót thương, thì có sống được không nếu tôi thống kê cho bạn những bà già phải chui vào những bãi rác cực kỳ bẩn thỉu. Cháu phải nghiêm khắc với mình và sửa ngay.
Anh ta thả miếng ni lông trắng đục ấy xuống dưới chân. Một ngày thả ra nắng mặt trời. Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy.
Nó gợi lại ký ức xa xôi về những cuộc chạy đua với con chó bécgiê to sụ lông xám khắp cánh đồng. Nhìn vào cái gương đối diện thấy cũng khá thú vị. Phía sau hai hàng cây là một lùm lau lách um tùm như rừng.
Nói hơi trống không vì bằng tuổi, hồi bé lại học cùng lớp. Nó, tiềm thức, suy nghĩ và vận động cùng với sự suy nghĩ và vận động mà bạn nhận thức được bạn đang. Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh.
Khi bạn phải đánh nhau hoặc làm lành với chính mình, thật khó. Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm. Còn ta, ta tầm thường thôi, cứ cá nhỏ mà ta cho vào chảo rán.
Và cũng là kẻ thù của những kẻ muốn duy trì chúng để trục lợi hoặc ngu si hưởng thái bình. (Còn với đàn ông thì không thích rồi). Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống.