Sau đây là một số dữ kiện. Hơi lo cho bác vì ca này khá nặng. Mà nguyên nhân là những dồn nén âm thầm xuất phát từ chính sự căm ghét (thường là vô thức) những định kiến ấy.
Tôi dựng chân chống xe ngồi đợi cô tôi vào chợ mua hàng mã về đốt giải hạn cho chị con bác tôi. Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương. Rồi về tủ để đồ mặc đồ.
Độc giả đâu có ngu đến nỗi vơ đũa cả nắm. Nhưng mà chắc là ra được thôi. Lại về nhà bác ôn thi.
Ông anh múc hai gáo nước đổ vào lò than. Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống. Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa.
Thế nên bao giờ cũng thường là người quen nhận ra bạn trước mỗi khi chợt lướt qua nhau. Họ muốn sống một đời sống bình thường và muốn bạn cũng sống thế. Biết chuyện này sẽ xảy ra những đến lúc thì cảm thấy khó xử.
Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Hoặc bác sẽ chỉ đọc một chút và gập lại ngay, bác sợ, không thèm đối diện với thứ tà mà, đại nghịch bất đạo này? Cái thứ mà bạn đã cố viết một cách bình thường, chân thật và kiềm chế nhất. Hoặc là nằm đó mặc nỗi tuyệt vọng đè lấp cơn đói khát cho đến khi nào chết.
Có những lúc tổ chim bị gió thổi xuống. Vì những chủ thể đó va đập với đời sống lịch sử nhiều nhất. Lại còn có cả một cái quai vòng qua miệng giỏ, chắc để móc vào cành cây.
Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân. Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không. Bạn cảm thấy tiếc nếu mất chúng hoặc để chúng phải chờ đợi (cũng như phải chờ đợi làm việc khác trước khi giải thoát những xung động của giai đoạn này trong tâm hồn).
Cái ghế đá này cũng buồn lây. Anh họ bảo: Thằng này Bôn thật. Lời lẽ không tổng ngổng tồng ngồng mà chữ nào chữ nấy được rẽ ngôi, xịt keo bóng mượt.
Thực hiện xong được tâm nguyện tiếp theo này, có lẽ bạn có một chút bình thản để chơi cuộc chơi của họ. Bạn không hiểu sao bạn lại có thể hét được to thế dù bạn đang đau họng nói không ra hơi. Nói thì hay mà làm thì rất dở.