Remember? Remember you vowed. Đột nhiên khi nhìn thấy ánh mắt buồn bã của Stacey và những người khác trong gian phòng, tôi biết rằng ai cũng đang chịu đựng nỗi đau như tôi. Tôi từng nghe một giáo viên tiếng Anh kể một câu chuyện về một thanh niên khi nhận lá thư của người bạn.
Và tận sâu trong tâm khảm, tôi luôn tự hào về xuất xứ ấy. Sáu tháng sau, vào ngày tháng đó và giờ đó, tôi có mặt tại Câu lạc bộ Rotary như đã hẹn. Hai là, giọng điệu hùng hồn mạnh mẽ giúp khán giả bừng tỉnh nếu họ thấy buồn ngủ.
Sau đó ông bị viêm phổi nặng và một tháng sau thì qua đời. Một dòng ký ức về người cha thân yêu như dòng thác trào về. Sự cởi mở hào hứng của bạn sẽ xua đi không khí căng thẳng ngột ngạt.
Những lời đầu tiên này đã làm vài người tủm tỉm. Họ không hiểu sao chàng phát thanh viên mới này lại quá ngây ngô đến thế. Lời khuyên của tôi về vấn đề này là: Hãy để tâm tới việc sử dụng ngôn ngữ đôi mắt của bạn thay vì chỉ biết nói và nói huyên thuyên nhưng vô cảm.
Đừng lãng phí thời gian của người khác. Ví dụ về chính trị và tôn giáo. Nhưng biết đâu như thế lại tốt hơn…
Tôi đánh giá sự cuốn hút và thú vị của một người khách theo bốn tiêu chuẩn. Không khí hội nghị rất sôi động. Và hãy nhớ rằng trước khi muốn là một người nói giỏi thì phải là một người nghe giỏi.
Nếu nói một cách khéo léo như thế, mọi việc rồi sẽ ổn cả. Cái gì không là không. Chúng tuần tự đi vào đầu bạn rồi chinh phục bạn tự lúc nào không biết.
Tiếp theo đó là những câu trả lời chỉ với một từ. May là tôi sớm lấy lại tinh thần và trở lại bản năng chân thật của mình. Ông ta là người nói đầu tiên ở bữa tiệc.
Nhưng đồng thời có nghĩa là nghề nghiệp và danh tiếng của thầy cũng ảnh hưởng theo đấy ạ! Herb nhấn giọng: Nhưng thầy chỉ kiểm tra với một cuộc điện thoại. Tôi xem hai vòng đua đầu mà nhấp nha nhấp nhổm, bụng bảo dạ: Có ba điều chắc chắn trong đời: Chết, đóng thuế, và con Apple Tree phải chiến thắng trong vòng đua thứ ba hôm nay.
Sao tôi lại hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy? Có lẽ vì đó là thói quen nghề nghiệp, lúc bắt đầu câu chuyện, tôi hay hỏi khách mời của mình những câu như thế. Có những điều ngày xưa thì được nhưng ngày nay lại không. Đó chỉ là những cảm xúc và hồi tưởng trong ký ức mà tôi chia sẻ với gia đình Bob Woolf, như tất cả những ai từng rơi vào hoàn cảnh bối rối này.