Bạn muốn xin lỗi những người luôn tôn trọng bạn nếu họ lỡ nghĩ bạn ám chỉ đến họ. Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…).
Tao nói mày có hiểu không, cá? Hôm nay tao có 20. Trơ trọi giữa phố đông. Cháu nói thế không đúng.
Hoặc biết nhưng không rõ. Bác trai điềm đạm giải thích, phân tích. Những hỗn mang bao trùm lấy bạn, thách thức bạn.
Lẳng lặng về nhà bác chờ xét xử. Một kiểu hăm doạ của trẻ con. Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ.
Một người khéo miệng và đầy kinh nghiệm như bác cũng khó làm lay chuyển nổi những cái máy chỉ vận hành tốt khi có tiền và tốt hơn khi có nhiều tiền. Sự đồng bộ quay về với mông muội lại từ đầu trước muôn rủi ro của tạo hóa, muôn đe dọa của sự thiếu hiểu biết và cả sự sồ sề của khoa học kỹ thuật hiện đại mà chúng ta đã tạo ra lại đồng nghĩa với hủy diệt. Dù biết là tạm thời thôi.
Hiện sinh tách xã hội thành những cá nhân đơn lẻ, rời rạc và luôn phải chống chọi toàn bộ phần còn lại. Có ai bảo: Loanh quanh luẩn quẩn cũng là chơi. Thà tát mình còn hơn.
Những ý nghĩ va đập đập phá trong đầu đòi được chui ra. Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại. Và cũng thật dễ hiểu.
Thật ra, có gì để mất đâu. Bắt đầu thời kỳ tương đối tự do, là cái lúc bay xuống xưởng sản xuất hoặc bay lên phòng thiết kế xem sáng tác hoặc ngồi uống chè. Những suy nghĩ đêm qua khá rành mạch.
Nó đến sau mỗi pha bóng hỏng. Tối, bạn đèo bác vào viện. Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào.
Sao lại xé sách hở con. Ba năm! Vậy mà anh không nhớ nổi cái số xe. Có khi tôi mà là một kẻ phản động thực sự mới là một biểu tượng hấp dẫn cho một bộ phận thanh thiếu niên không nhỏ.