Và bây giờ chính những nhà đại tư bản ở Wall Street đều lại nhờ ông chỉ bảo. và tuyến bố rằng bỏ tù chúng thật là bất công". 4- Biết nghe người khác nói chuyện.
Liên đoàn đó sau được các chủ nhân khách sạn vạn quốc gia nhập và trở nên một hội quốc tế mà chính ông được làm hội trưởng. Mặt khách hàng tươi như hoa. Mới rồi bà có viết một bức thư cho tôi; bữa nay tôi xin cám ơn bà".
Thomas, đã theo lớp giảng của tôi kể lại, bạn sẽ thấy thú: Một hãng xe hơi có sáu khách hàng không chịu trả tiền sửa xe. Phương pháp thuần hóa tội nhân của ông đã có những kết quả dị thường. Rồi thì một sự lạ lùng xảy ra.
Chị sửa soạn thật gọn gàng. Tuần sau, tôi đãi khách bữa trưa. Làm sao cho khách hàng có thiện cảm với ta, vui vẻ nghe ta, tin ta và theo ý ta? Theo giáo sư C.
Giả thử tôi có nói, thì câu chuyện đã quay ra một vấn đề khác rồi; vì về khoa thảo mộc học, tôi hoàn toàn không biết chút chi hết. Những bực vĩ nhân không phí thì giờ tự đắc, khoe những thành công của mình. Sau này, Đức Giê Su đem nó ra giảng trên những đồi đá ở xứ Judée.
Vậy chúng ta hãy tuân lời Thánh kinh: "Muốn nhận của người ta cái gì thì cho người ta cái đó". Cùng lắm thì có thể quên được hai năm trên, còn hai ngày tháng dưới thì không bao giờ, không bao giờ được quên. Mà tâm hồn con đại lượng, cao thượng, trung trực biết bao! Trái tim nhỏ của con mênh mông như bình minh ló sau rặng đồi.
Không có một cuộc thách đố như vậy. Tôi không hề nói tới bánh của tôi. Nhưng chắc không có ai bận việc bằng Tổng thống Franklin D.
Thứ này bằng cây sồi mọc bên Anh, phải không ông? Hơi khác thứ sồi mọc bên ý. Hai tuần sau, đàn gà tàu của bà Druckenbrod vui vẻ cúc cúc và bới đất dưới ánh sáng đèn điện. Parsons, một nhà buôn, tới phòng giấy một viên chức thu thuế để kêu nài về một sự tính lộn trong số thuế của ông.
Và nếu vợ sung sướng thì đáp lại, chồng cũng đáp lại được vợ làm sung sướng". Năm mươi năm trước, một đứa nhỏ 10 tuổi làm việc trong một xưởng ở Naples. Đức Thượng đế kia mà còn đợi khi người ta chết rồi mới xét công và tội.
Nên nhớ rằng người nói chuyện với ta quan tâm tới những thị dục, những vấn đề của họ trăm phần thì chỉ quan tâm đến ta, đến nỗi thắc mắc của ta một phần thôi. Ông Schwab nói: - Thầy đưa tôi một cục phấn. Chúng ta sẽ bàn thêm.