Trên Hồ Gươm lúc này chắc đang có lễ hội du lịch tưng bừng. Tiếng còi xe ngoài đường vẫn ngân đều. Sợ vì cảm giác có thể đánh mất rất dễ dàng.
Hơn thế, điều đó không làm bạn mặc cảm là kẻ xúi giục mà chỉ thêm vạch trần bộ mặt xã hội đẩy nhiều con người đến chỗ tuyệt vọng, bệnh hoạn. Tự nhiên nó rất dịu, như một câu hát, không hề bậy. Tôi thôi xúc động rồi.
Nhằm sớm tạo ra những con người ưu tú hơn. Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu. Dường trong mẹ luôn có khao khát về danh tiếng, với công việc mẹ lại đầy trách nhiệm nên mẹ luôn phải cố quá sức mình.
Lúc đó mình sẽ bảo: Bác ơi, em mất xe. Cuộc sống còn cần có tầm nhìn xa bên cạnh những hoạt động sống cũng rất sống đó. Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai.
Có lúc tôi tưởng tượng đến cảnh tôi ở nước ngoài về, sau nhiều xa cách, tôi có cớ để ôm chầm lấy người thân, bè bạn. Thậm chí, không viết kịp, ông đọc vào máy ghi âm. Khi cảm thấy thua, họ có thể giao nộp hết quân cờ và xin rút lui với điều kiện được đi ở ẩn trên một hòn đảo đẹp nhiều mỹ nữ.
Và những người ở đáy của sự mông muội thì vẫn còn nhan nhản ngay ở những nơi có thể (thiên vị mà) coi là văn minh nhất (của đất nước thiếu văn minh này). Không hút là không hút. Liệu đã đủ thông minh để biết đem đến cho nhau những cơ hội phát triển trí tuệ nhằm nâng cao phẩm chất cộng sinh và làm nó trở nên dễ chịu, không hủy diệt năng lực cá nhân.
Tôi thôi xúc động rồi. Tất nhiên, có lúc người ta sẽ cảm thấy sự đồng điệu với sự thấu suốt kiểu hư vô, sự thấu suốt của dục đã diệt khi người ta có chung trạng thái thấy đời sống mất hứng bên con người. Một giọng trầm, một giọng cao kiểu trẻ con.
Độ này, bố hay nhường. Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra. Thả thơ ra để nó bị bọn vô học cho ăn một cái tát.
Bác hy sinh cho cháu ít thôi, quan tâm đến cháu ít thôi để san sẻ cho họ nhé. Thật ra, trong nó luôn có một sự cạnh tranh ngầm với tôi. Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông.
Tôi biết, sự muốn mới này mới hơi sự muốn mới trước đó, trong tôi. Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm. Chúng cố víu vào những kẽ ngón tay.