Anh để ý thấy nhân viên của mình cười đùa nhiều hơn. Anh muốn tìm cách sẻ chia với họ những điều mà Jones đã chỉ cho anh. Vì sao anh vẫn gặp rắc rối sau khi đã rút kinh nghiệm rất nhiều so với những ngày đầu làm quản lý? Anh đã thiếu sót điều gì kia chứ? Tại sao vấn đề ủy thác công việc cho nhân viên lại phức tạp đến thế? Anh phải làm gì mới có thể tiên liệu hết những khó khăn có thể xảy ra? Hàng chục câu hỏi cứ xoay tròn trong đầu James.
Cậu ta đã ra một quyết định không thuộc thẩm quyền của cậu ấy. Cậu nói cụ thể hơn xem nào? - James thắc mắc. Giờ đây anh thường xuyên giúp các con làm bài tập.
Song song đó, James cũng tự tìm ra một bảng đối chiếu giúp anh dễ dàng xác định phạm vi thẩm quyền phù hợp tùy theo mức độ quan trọng của công việc cũng như kiến thức và kinh nghiệm của người được ủy quyền. - Cậu nói đúng, cậu đã bỏ qua một thứ. Josh đã kể lại tất cả, kể cả những chi tiết mà ngay cả James cũng không nhớ.
Jones hiểu James đang có ý cảm ơn sự giúp đỡ của mình khi cho anh hay rằng đã làm theo những gì anh chỉ dẫn. Thật tuyệt vời, đã lâu lắm rồi bọn nhóc mới lại có dịp gặp nhau, chúng sẽ tha hồ mà nghịch ngợm! Đối với James, đó là một tuần làm việc tuyệt vời nhất kể từ khi anh nhận công việc mới.
Thậm chí vào ngày thứ bảy, anh còn có thời gian để đưa các con đến công viên chơi - một điều mà anh đã nhiều lần thất hứa với bọn trẻ. Nếu không, họ tiếp tục làm rõ ý đó. Đã lâu rồi, James chưa có được kỳ nghỉ cuối tuần nào vui vẻ như thế.
Và tệ hơn là sự khác biệt này đang mỗi ngày một rõ rệt hơn! Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả". Lần này, trước khi tới văn phòng của Jones, James rẽ sang quán cà phê Starbuck's để mua hai ly Americano và hai chiếc bánh nướng.
- Cậu hãy ngồi xuống đi. Đôi khi nhớ lại, anh mong mình không bao giờ phải trở lại quãng thời gian trước đây. Tớ cũng đã yêu cầu cô ấy nhắc lại những điều tớ nói và cả hai đều nghĩ mọi chuyện sẽ ổn.
Vì bản thân cũng là một nhà quản lý, tôi hiểu mình nên viết một quyển sách thật ngắn gọn và súc tích, sao cho ngay khi đọc xong là độc giả có thể ứng dụng ngay những gì đã đọc vào thực tế để tạo nên những thay đổi tích cực trong công việc của họ. Đó là chủ nhật đầu tiên sau một khoảng thời gian dài mà James không phải bận tâm lo nghĩ gì đến công việc của ngày thứ hai. "À phải rồi!", James vừa lẩm bẩm vừa viết thêm một ghi chú khác:
Kết thúc quá trình giao việc bằng cách lập bản tổng kết. Nhưng không sao cả, James đã quá chán nản trước tình trạng mỏi mệt triền miên của mình và anh sẵn sàng làm bất cứ điều gì, miễn là có thể tạo ra những kết quả khá hơn - những kết quả mà anh đã nhìn thấy từ cuộc sống của Jones. Và tệ hơn là sự khác biệt này đang mỗi ngày một rõ rệt hơn!
Anh thật sự cảm thấy nhẹ nhàng và vô cùng thảnh thơi. - Lại có rắc rối rồi cậu ạ, - James nói ngay khi bước vào phòng của Jones. Tớ rất ghét những thứ đó.