Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu. Đều muốn mở mang, muốn tìm đến cái chân-thiện-mỹ hiểu theo nghĩa khoáng đạt. Trận đấu quả thú vị hơn lần trước.
Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường. Chắc hôm nay có việc gì. Tôi biết làm thế nào khi tôi muốn hít thở khí trời.
Chuyện đó làm tôi buồn mất mấy ngày. Bấm vào và bể bắt đầu sục, nước cuộn lên như trong siêu nước sôi. Bây giờ, hãy trở lại là bạn.
Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai. Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông. Tôi muốn đâm vào đâu đó.
Hoá ra bác bảo tôi nghiêm túc rồi, không phải theo dõi nữa. Hắn không thể tự tha thứ cho mình. Nhưng chị đối tốt với tôi, tôi biết làm sao được.
Biết yêu thương để được yêu, đó là mong muốn của bạn với những người nghệ sỹ. Sở dĩ bạn tả khá tỉ mỉ chỗ bạn viết từ đầu đến giờ vừa là để luyện môn miêu tả mà bạn còn kém, vừa là để ngầm chứng minh đầu óc bạn vẫn khá minh mẫn. Chẳng ai thua thiệt cả.
Và cứ thế cuốn đời người, cuốn đời những thế hệ tiếp theo vào những mớ rối ấy. Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám). Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép.
Tôi chưa làm thế bao giờ. Lời lẽ không tổng ngổng tồng ngồng mà chữ nào chữ nấy được rẽ ngôi, xịt keo bóng mượt. Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi.
Gọi đó là chiêu bích hổ du tường, được anh em kính nể. Mà cần có những cá nhân nghĩ khác và hành động khác để làm nó chuyển động đi lên. Nhiên liệu? Nói vậy thì chung chung quá.
Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê. Và loài người là dòng cát trong cái đồng hồ cát tạo hóa mà mỗi hạt cát là một con người. Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện.