Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do. Nếu xót thương trước bà già này, quả tình xót thương, thì có sống được không nếu tôi thống kê cho bạn những bà già phải chui vào những bãi rác cực kỳ bẩn thỉu. Vừa nãy bác bảo hôm nay phạt cháu không được về.
Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi. Thôi về đi kẻo vợ con mong. Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì.
Hôm bác trai hút lại, bác gái bảo: Anh chẳng có lòng tự trọng gì cả. Ta ngại nói sự thật với ai nhìn ta ngờ vực. Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu.
Kệ cha sự im lặng của bạn có ý nghĩa gì, với người khác, nó tương đương đồng ý. Lần bắt bài đầu họ tha vì cũng đúng về thế hệ của ta nhưng không phải ta. Không biết thanh minh thế nào.
Nhưng bác ơi, cháu phải sống để bác không phải làm thế. Tiếc là tôi không phải quí khách. Nhưng những thứ đó hơi hiếm.
Bạn thừa sức chứng minh dù không thiếu những vị kỷ, đố kị, hèn nhát… không thể không có trong con người thì bạn vẫn là một người sống cao thượng (không đồng nghĩa với đầy yêu thương) và khiêm tốn. Không hy vọng một ngày họ tập hợp lại và ghép chung những ký ức. Ngôi nhà nào cũng mở cửa để bán một cái gì đó.
Trận đấu quả thú vị hơn lần trước. Giả sử thấu suốt là cảm giác vô nghĩa, thì hắn sẽ đồng tình với điều đó chỉ khi người ta đồng nghĩa nó với sự bất lực. Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường.
Nhưng vấn đề là tinh thần thật khó chia phần. Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra. Hắn chỉ không có thời giờ làm tuốt tuồn tuột.
Tôi không chấp nhận một cuộc sống nghèo khó với những năng lực mà tôi tin là mình có. Những con người như vậy thúc đẩy cuộc sống đi lên một cách chân thực. Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi.
Đến nơi, mẹ tôi xin lỗi ông ta. Tác phong công nghiệp + Khả năng chia sẻ + Hiệu quả. Nhưng nếu họ chỉ biết vài thông tin lệch lạc… Bạn hơi buồn (và trách mình một chút xíu) khi không đủ niềm tin vào lòng bao dung cũng như sự đào sâu của họ để cảm giác khác điều này: Dễ họ nhìn bạn với ánh mắt thương hại xen chút trách móc.